Thang máy gia đình công nghệ cáp kéo

Thảo luận trong 'Dịch vụ' bắt đầu bởi hh262810, 22/1/18.

  1. Tỉnh/Thành:

  2. Tình trạng:

  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    01683937064
  5. Địa chỉ:

  6. Thông tin:

    22/1/18, 25 Trả lời, 227 Đọc
  1. hh262810

    hh262810 New Member

    Tham gia:
    19/1/18
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,013,735.32
    Thang máy là phương tiện vận chuyển hành khách, hàng hóa tự động trong tòa nhà. Có thể phân loại thang máy theo một số tiêu chí như sau:

    1. Nếu theo tiêu chí nhấn mạnh vào mục đích sử dụng thì có các loại:

    -Thang máy chở khách: Đây là loại thang máy phục vụ chỉ để chở khách và vận chuyển hàng hóa nhỏ gọn trong tòa nhà. Lọai thang này có tốc độ từ 60m/p đến tốc độ 150m/p tùy theo chiều cao của tòa nhà và có tải trọng từ 450kg (6 người) đến 1600kg (24 người)…

    -Thang chở cáng bệnh viện: Đây là loại thang phục vụ để chuyên chở băng ca, giường bệnh… trong các bệnh viện hoặc nhà chung cư. Loại thang này có thiết kế cabin dài và rộng hơn so với thang tải hành khách có cùng trọng tải (Ví dụ: Thang chở khách 750kg có kích thước cabin là rộng 1400mm x sâu 1350mm thì thang chở cáng có kích thước rộng 1100mm x sâu 2100mm) - thang máy gia đình công nghệ cáp kéo

    -Thang quan sát: Đây là loại thang chở khách nhưng thiết kế vách kính để hành khách đi thang có thể nhìn quang cảnh bên ngoài.

    -Thang chở hàng: Đây là loại thang chuyên dùng để chở hàng có trọng tải lớn từ 1600kg trở lên. Thang này có thể thiết kế có hành khách đi kèm hoặc không tùy theo đơn vị sử dụng yêu cầu.

    2. Nếu theo tiêu chí cấu tạo, kỹ thuật có thể phân thang máy theo các loại:

    - Thang có phòng máy truyền động nhờ hệ thống cáp kéo

    - Thang không có phòng máy truyền động nhờ hệ thống cáp kéo

    - Thang không có phòng máy truyền động nhờ hệ thống pít tông thủy lực…

    Với mục đích giúp quý khách giải quyết được nhu cầu sử dụng Gama Việt Nam sắp xếp thứ tự tiêu chí lần lượt từ phân loại theo mục đích sử dụng và trong nhóm này chúng tôi lại phân tiếp theo tiêu chí cấu tạo, kỹ thuật. Dựa trên yêu cầu thực tế của tòa nhà và mục đích sử dụng, chúng tôi hy vọng Quý khách sẽ tìm được trong đó những sản phẩm có giải pháp kỹ thuật và giá trị sử dụng phù hợp với nhu cầu của mình.

    Công ty cổ phần Gama Việt Nam trân trọng cảm ơn sự quan tâm của Quý vị.
  2. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,582.46
    chuyển nhà thành hưng Ở cái tuổi mà cơ thể bắt đầu xập xệ, nhìn người đàn bà đó, từ căng mình cho những bài tập khó đến dồn tụ sự khéo léo, sức mạnh, độ bền, chính xác đến từng mi-li-mét ở những tiết mục đòi hỏi sự “vi diệu”, bỗng như thấy mình đang rơi trong hoang mang.

    Nhìn họ giấu nếp nhăn bên dưới lớp hóa trang mặt hề, khoác lên váy búp bê tím vàng xanh đỏ mà chạnh lòng. Nhưng, phải nhìn nụ cười bừng sáng trên gương mặt họ dưới ánh đèn sân khấu, người ta mới thấy những mông lung buồn rớt của mình là vô lý.

    Hạnh phúc bên trong sàn diễn tạm bợ

    Từ hơn một năm nay, vào những tối cuối tuần tại Nhà Thiếu nhi Thành phố (NTNTP), đoàn xiếc Mặt Trời Đỏ thuộc Nhà hát nghệ thuật Phương Nam vẫn phải duy trì những suất diễn hằng tuần của mình trên chính sân khấu không dành cho họ. Lý do tu sửa rạp xiếc khá thuyết phục nên họ vẫn vui vẻ, cốt là có chỗ để diễn.

    Đèn đóm vẫn lung linh; tấm pa-nô chú hề mũi đỏ vẫn dựng sừng sững trước phòng vé; băng-rôn giới thiệu tên chương trình và đơn vị tổ chức vẫn giăng khắp lối đi; dẫu hơi khiêm tốn, lạc lõng và... không liên quan trước một công trình hoành tráng như NTNTP.

    Rõ ràng địa điểm này không phải là nơi dụng võ phù hợp cho nghệ sĩ xiếc. Sân khấu NTNTP không phải là sân khấu chuyên dụng được thiết kế dành riêng cho những tiết mục đòi hỏi kỹ thuật và đạo cụ hỗ trợ đặc thù. Đất diễn của họ phải là một sân khấu hình tròn, được vây quanh giữa bốn bề khán giả, để từng cử động nhỏ đều có thể được dõi theo ở bất kỳ góc độ nào. Vì vậy, nỗi ám ảnh tạm bợ với họ không thôi chua chát trên sàn diễn của công trình trị giá gần 200 tỷ đồng.

    Gần đến giờ diễn, lượng vé bán ra hãy còn khiêm tốn. Ba nghệ sĩ xiếc được huy động đứng ngay lối ra vào để thu hút sự tò mò của người qua đường bởi những màn đi cà kheo ngộ nghĩnh. Trong số họ có một phụ nữ trung niên. Dấu vết thời gian được che chắn khá kỹ bên dưới lớp trang điểm dày, đối nghịch với chiếc váy vàng bồng bềnh chị đang mặc xòe ra như một cái ô. Chị đứng sát quầy vé, ném những cái vòng lên không trung và bắt đầu tung hứng. Vé vẫn được bán lai rai.

    Đến giờ khai mạc, dù bên dưới hàng ghế khán giả hãy còn nhiều chỗ trống, nhà hát vẫn bắt đầu chương trình bằng những màn xiếc quen thuộc: tung hứng, đi xe đạp thăng bằng, nhào lộn, đu dây trên không, uốn dẻo quay lụa... Người phụ nữ trung niên ban nãy cũng có mặt trong số những nghệ sĩ ra chào khán giả trên sân khấu. Tiết mục uốn dẻo quay lụa tập thể chị biểu diễn cùng 5 cô gái khác tưởng chừng không có cao trào.

    Nhưng khi thực hiện màn làm trụ cho một diễn viên khác chồng người ở tư thế nằm ngửa giơ chân lên cao, tôi nhận ra môi chị mím chặt, người chị gồng lên vừa giữ thăng bằng, vừa chống đỡ sức nặng của cơ thể bạn diễn trên một bàn chân nhỏ bé. Mọi ái ngại dồn về tuổi tác và xương cốt không còn dẻo dai của một phụ nữ ngoại tứ tuần. Tôi thấy tim mình đang thắt lại. Chỉ đến khi chị kết thúc tiết mục bằng cái nhoẻn miệng trên đôi môi vừa mím chặt ban nãy, tôi mới thấy nụ cười ấy sao mà đẹp lạ lùng.

    Tai ương và bạc bẽo

    Sự tò mò về một đoàn xiếc mà hơn phân nửa phụ nữ đều ở tuổi tứ tuần đưa tôi đến gặp họ, những phụ nữ cả đời theo nghiệp xiếc, dù rằng theo một thống kê, đây là nghề có nguy cơ tai nạn và bệnh nghề nghiệp vào loại cao nhất, với tần suất tai nạn lên tới 40%/năm, gấp gần 20 lần so với các ngành nghề khác.

    Nghệ sĩ Mỹ Hạnh (Nhà hát nghệ thuật Phương Nam) cho biết, tai nạn nghề nghiệp gần như là hậu quả đương nhiên của nghệ sĩ xiếc. Với nghệ sĩ nữ, điều này lại càng khó chấp nhận và đánh đổi hơn. Chẳng hạn 100% diễn viên lắc vòng đều bị đau dạ dày. Diễn viên nhào lộn thường bị vẹo cột sống và dễ chấn thương do té ngã. Diễn viên uốn dẻo muốn theo nghề thì không nên sinh con, mà muốn sinh con thì phải… bỏ nghề.
    100% nữ diễn viên xiếc sau khi sinh con đều phải khổ luyện để lấy lại độ căng cơ cần thiết cho một tiết mục mà họ từng biểu diễn trước đó. Nhưng trên thực tế, phần lớn họ đều phải bỏ tiết mục cũ để tập các tiết mục phù hợp với cơ địa hiện tại, vì chứng tiền đình, chóng mặt liên tục hành hạ khi họ phải thực hiện các động tác lơ lửng trên cao.

    Vết sẹo dài này có từ năm chị 19 tuổi - nghệ sĩ Mỹ Hạnh vừa nói vừa xoay người về phía tôi.

    - Chị bị ngã à?

    - Ừa ngã. Từ độ cao 13m lúc diễn màn đu đây, nứt xương chậu...
    Tôi sờ nhẹ vào chỗ thịt da rúm ró.


    - Đau không chị?

    - Đau chứ, 21 năm rồi mà mỗi lần trở trời hay vận động mạnh là nhức khủng khiếp. Ba mẹ chị xót con không cho diễn nữa, nhưng chị nhớ nghề quá lại quay về đoàn, xin làm MC cũng được, ra chào màn dạo đầu thôi cũng được. Rồi mon men tới cái dây, kìm lòng không đặng, lại đu lên tập tiếp...

    Từng bị trật khớp xương vai sau tai nạn ngã từ trên cao trong tiết mục xiếc tập thể “xà đơn trên đùi”, nghệ sĩ Ánh Tuyết kể: “Khi tháo băng, tôi phát hiện cánh tay trái của mình không thể nhấc lên được, thế là mỗi ngày tôi lại dùng cánh tay này để kéo cánh tay kia lên. Bác sĩ bảo phải nghỉ dưỡng ít nhất một năm, nhưng chỉ vài tháng là tôi lén đi diễn lại rồi. Vì đây là tiết mục tập thể, một người nghỉ là cả đội mất đất diễn. Mình không thể vì tai nạn bản thân mà ảnh hưởng đến anh chị em được”.

    Không có thống kê cụ thể về những tai nạn mà nghệ sĩ xiếc phải đối diện trong suốt cuộc đời làm nghề. Bảo hiểm tai nạn không tương xứng với những hậu quả và khó khăn trong quá trình hồi phục mà họ phải trải qua. Về lâu dài, ngoài tai nạn nghề nghiệp, nữ nghệ sĩ xiếc còn bị ảnh hưởng về đường con cái, bàn tay chi chít vết chai, khắp người toàn sẹo lồi lõm, các khớp ngón chân co quắp, thỉnh thoảng họ phải đến bệnh viện để kéo khớp trở lại bình thường.

    Họ không dám mơ bờ vai gầy hay cánh tay thon, bởi việc tập luyện lâu dài mang về những cơ bắp cuồn cuộn, phá hỏng mọi đường nét mềm mại tạo hóa ban cho cơ thể đàn bà.

    Tuổi thọ nghề xiếc vốn ngắn, tuổi nghề của người đàn bà xiếc lại càng ngắn hơn. Nhưng nữ nghệ sĩ lớn tuổi nhất trong đoàn Mặt Trời Đỏ cũng đã qua 54 xuân xanh, và việc rất nhiều diễn viên nữ Nhà hát nghệ thuật Phương Nam đều bám nghề khi không còn trẻ khiến tôi không khỏi thắc mắc. Họ yêu nghề, chắc chắn rồi. Nhưng liệu còn lý do nào khác để họ vẫn miệt mài với cái nghề bạc bẽo, nhiều đánh đổi - kể cả tính mạng, mà đãi ngộ lại không tương xứng này?

    Thiên đường không tồn tại nỗi buồn

    Dùng từ “hạnh phúc” trong nghề xiếc có lẽ hơi kỳ quặc, bởi người ta đã quen gán cho loại hình nghệ thuật này những từ khóa mặc định như “khó khăn”, “rủi ro cao”, “nguy hiểm khôn lường”, “đãi ngộ thấp”... Nhưng đằng sau đó, ít ai biết, một nguồn mạch âm thầm giữ họ mải miết với nghề bằng tình yêu không nói nên lời.

    Diễn viên Thanh Hoa đoàn Mặt Trời Đỏ kể, khi lưu diễn nước ngoài, trong những chương trình tạp kỹ thì tiết mục xiếc luôn được khán giả đón nhận hào hứng và dành cho nhiều tràng vỗ tay nhất. Mỗi khi diễn viên bị tai nạn trên sân khấu, thì người lo lắng cho họ nhất lại là khán giả. Có khi chính khán giả còn biếu nghệ sĩ một phần kinh phí để chạy chữa chấn thương.

    Còn NSƯT Phi Vũ thì kể: hồi đoàn xiếc của anh còn đóng tại công viên 23/9, anh từng bắt gặp một khán giả bị teo cơ ngồi xe lăn, cứ đều đặn mua vé vào nhà bạt xem xiếc hằng tuần. Thấy em tật nguyền, các anh chị nghệ sĩ có nhã ý tặng vé thường trực nhưng em kiên quyết không nhận. Em chỉ muốn mua vé bằng tiền của em. Em nói các cô chú đã truyền cho con sức mạnh, ý chí, nghị lực để con tiếp tục sống tốt và không mặc cảm. Nghe câu nói đó, mọi người nhìn nhau, thấy mọi đau đớn, thiệt thòi như tan biến.

    Hậu quả “nhãn tiền” của nghề này làm lớp trẻ sợ hãi, quay lưng. Nhưng, dẫu một bạn trẻ theo nghề, mê nghề và giỏi, cũng khiến họ vui, khi phải đối mặt với “khủng hoảng” luôn thiếu một thế hệ kế thừa trẻ, tài năng và đủ đam mê để bám nghề (điều này cũng lý giải vì sao diễn viên trong đoàn đa số đều lớn tuổi) . taxi tải thành hưng
  3. nmai3

    nmai3 New Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,865.02
    chuyển nhà thành hưng Cụ thể, từ 6h đến 22h ngày 26/9 và từ 6h đến 12h ngày 27/9, hạn chế các xe ô tô chở hàng có khối lượng hàng hóa chuyên chở từ 500 kg trở lên, xe ô tô chở khách từ 25 chỗ trở lên (trừ xe buýt, xe thu gom rác, xe giải quyết sự cố, xe có phù hiệu bảo vệ, xe phục vụ Lễ Quốc tang) trên một số tuyến đường: Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Hai Bà Trưng, Lê Thánh Tông, Lò Đúc, Nguyễn Công Trứ (đoạn từ Lò Đúc đến Phố Huế), Trần Khánh Dư, đê Nguyễn Khoái, đê 401, Trần Quang Khải, Phố Huế, Lê Duẩn (chiều từ Đại Cồ Việt đến Trần Nhân Tông), Ngô Thì Nhậm, Đại Cồ Việt, Trần Khát Chân, Bà Triệu, Phố Huế, Hàng Bài.

    Cấm triệt để các phương tiện (trừ xe có phù hiệu bảo vệ, xe phục vụ Lễ Quốc tang) trên các tuyến đường: Tăng Bạt Hổ, Nguyễn Công Trứ (đoạn từ Trần Thánh Tông đến Lò Đúc), Yec-Xanh, Trần Thánh Tông, Nguyễn Huy Tự, Lê Quý Đôn (từ Nguyễn Cao đến Yec-Xanh), Nguyễn Cao (từ Lò Đúc đến Lê Quý Đôn), Hàn Thuyên, Hàng Chuối (đoạn từ Hàn Thuyên đến Nguyễn Công Trứ), Phạm Đình Hổ (đoạn từ Lò Đúc đến Tăng Bạt Hổ).

    Từ 6h đến 12h ngày 27/9, hạn chế các loại phương tiện nêu trên hoạt động trên các tuyến Trần Thánh Tông, Lê Thánh Tông, Tràng Tiền, Hàng Khay, Tràng Thi, Điện Biên Phủ, Hoàng Diệu, Hoàng Văn Thụ, Độc Lập, Chu Văn An, Trần Phú, Kim Mã, Nguyễn Chí Thanh, Trần Duy Hưng, Hoàng Minh Giám, Nguyễn Tuân, Lê Văn Lương, Ngụy Như Kon Tum, Khuất Duy Tiến (đoạn từ Lê Văn Lương - Khuất Duy Tiến đến Khuất Duy Tiến - Nguyễn Trãi), vành đai III trên cao (hạn chế cả 2 chiều đường, đoạn từ nút giao Trần Duy Hưng - Đại lộ Thăng Long đến đường dẫn ra cao tốc Hà Nội - Ninh Bình).

    Đối với các tuyến phố khác, các phương tiện chấp hành theo Quyết định số 06/2013/QĐ-UBND ngày 25/1 của UBND thành phố Hà Nội quy định về hoạt động của các phương tiện giao thông trên địa bàn thành phố Hà Nội.

    Để phục vụ công tác đảm bảo an ninh trật tự phục vụ Lễ Quốc tang, Công an Hà Nội yêu cầu tất cả các chủ phương tiện và người điều khiển phương tiện khi tham gia giao thông phải tự giác chấp hành Luật giao thông đường bộ và sự hướng dẫn, điều tiết, phân luồng phương tiện của lực lượng cảnh sát.

    Công an Hà Nội đề nghị nhân dân các địa phương về dự Lễ viếng, truy điệu cố Chủ tịch nước Trần Đại Quang đi bằng phương tiện cá nhân gửi xe ô tô, mô tô tại đường Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, đường Hai Bà Trưng (đoạn từ phố Phan Chu Trinh đến phố Lê Thánh Tông); đường Trần Quang Khải, Trần Khánh Dư và các điểm trông giữ xe ngoài phạm vi hạn chế, tạm cấm phương tiện. Đề nghị mọi người dân đi bộ trên vỉa hè, không đi dưới lòng đường gây cản trở giao thông.

    Trong thời gian diễn ra Lễ Quốc tang, Công an TP Hà Nội tổ chức hướng đi cho các phương tiện trong diện hạn chế, tạm cấm tham gia giao thông theo tuyến đường như sau: các xe ô tô trong diện hạn chế, tạm cấm từ Quốc lộ 5 đi Quốc lộ 1A, 1B qua cầu Vĩnh Tuy, Thanh Trì đi các tỉnh phía Nam.

    Xe từ Quốc lộ 1A, 1B đi Quốc lộ 5 đến Pháp Vân qua cầu Thanh Trì hoặc theo đường Tam Trinh - Minh Khai để qua cầu Vĩnh Tuy đi các tỉnh phía Đông Bắc.

    Từ 7h đến 12h ngày 27/9, các phương tiện từ các tỉnh phía Nam đi phía Bắc (qua cầu Thăng Long) đến Pháp Vân lên đường trên cao cầu Thanh Trì - QL5 - Lý Sơn - Trường Sa - Hoàng Sa - Võ Văn Kiệt. Các phương tiện từ Hà Nội đi Ninh Bình khuyến cáo các phương tiện đi vào Quốc lộ 1A (cũ).

    Xe từ Quốc lộ 3 đi Quốc lộ 5 theo đường Võ Văn Kiệt - Quốc lộ 18 - Quốc lộ 1B - Quốc lộ 5. taxi tải thành hưng
  4. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,582.46
    Công ty nhân chuyển hàng thành hưng hóa từ hà nội, và các tỉnh lân cận, đi vào các tỉnh miền trung. Và miền nam với tất cả các mặt hàng, như là chuyển nhà,Công ty nhân chuyển hàng hóa từ hà nội, và các tỉnh lân cận, đi vào các tỉnh miền trung. Và miền nam với tất cả các mặt hàng, như là chuyển nhà, hay chuyển văn phòng, hàng hóa đóng thùng, kiện hàng, các quận dây điện, hay sắt thép, các mặt hàng hạng nặng để cẩu và chạy các suốt thời gian.

    Để đáp ứng nhu cầu của người dân, vận chuyển hàng hóa đi dọc tiến hàng từ hà nội vào miền trung vào miền nam, và các tỉnh lân cận, có các loại xe khác nhau, từ 500kg đến 17 tấn, và đáp ứng các hình thức khác nhau và các vị trí, và phương tiện phù hợp các tuyến đường to hay đường nhỏ mà khác hàng yêu cầu.
    Hình Ảnh Hàng Hóa

    Bảng giá chỉ mang tính chất tham khảo cho các loại xe, Quy khách luy ý nếu thuê trọi gói thì giá thì một giá, hay thuê nguyên xe chạy giêng một chuyến thì giá sẽ cao hơn so với hình thức như là ghép hàng hóa vào một xe to,

    Khi chúng ta có nhu cầu chuyển hàng hóa nên tìm hiều một vài công ty để tham khảo về gia cả mấy biết được dịch vụ chất lượng như thế nào, và các công ty có trách nhiệm mấy hàng hóa hay không.

    Công ty TNHH chuyển nhà thành hưng số 1, chuyên nhân chuyển nhà, văn phòng trọn gói, hàng hóa, làm theo yêu cầu của khách hàng, hà nội và các tỉnh lân cần, yêu tiên cho khách hàng đặt lịch chuyển nhà, văn phòng, hàng hóa đi các tỉnh miền trung, và miền nam theo yêu của khách hàng, vận chuyển tận nơi.

    Quý khách hàng có nhu cầu vận chuyển hàng hóa Từ Nam Ra Bắc thì liện hệ.

    Công ty tnhh chuyển nhà thành hưng.
    Đ/C: Ngọc Chi, Vĩnh Ngọc, Đông Anh, Hà Nội.
    ĐT: 024.37.733.733 – 0936070109
    Email: ducphuongbds@gmail.com
    Website: https://chuyennhathanhhunghanoi.com
  5. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,582.46
    chuyển nhà thành hưng Không ít nhân viên ở Nhật Bản làm việc suốt nhiều tiếng đồng hồ trong ngày, nhưng một số công ty đang bắt đầu nhận thấy nhân viên cũng cần ngủ để làm việc hiệu quả. Mới đây, CRAZY - công ty chuyên về tổ chức đám cưới ở Tokyo, Nhật Bản đã tìm ra cách nhằm khuyến khích nhân viên ngủ nhiều hơn. Để làm được điều này, công ty sẽ thưởng điểm cho người ngủ đủ giấc theo quy định. Số điểm này tương ứng với số tiền khi thanh toán tại các quán cà phê và quán ăn tự phục vụ trong tòa nhà của công ty.

    Công ty này hợp tác cùng Airweave - công ty chuyên về công nghệ phân tích giấc ngủ để lập nên "hệ thống tiền thù lao giấc ngủ" để khuyến khích nhân viên ngủ nhiều hơn. Theo đó, hệ thống sẽ tính toán giấc ngủ của nhân viên. Khi họ cài ứng dụng phân tích giấc ngủ trên điện thoại thông minh và chia sẻ dữ liệu giấc ngủ với công ty, hệ thống sẽ tính toán thời gian ngủ có đủ theo quy định để nhận điểm thưởng hay không. Công ty CRAZY hi vọng hệ thống này sẽ cải thiện lối sống và sức khỏe của nhân viên và góp phần tăng năng suất làm việc.

    Ứng dụng sẽ tự tính toán và nhận biết tất cả các chuyển động cơ thể, đo độ sâu của giấc ngủ, thời gian ngủ, nếu như nhân viên đồng ý chia sẻ dữ liệu giấc ngủ của mình và mở ứng dụng trước khi ngủ. Những người ngủ tối thiểu 6 giờ/đêm/5 ngày/tuần có thể kiếm được hàng trăm điểm.

    Ví dụ, nếu ứng dụng thấy một nhân viên ngủ 6 tiếng/đêm/5 ngày/tuần, họ sẽ nhận được 500 điểm (500 yên tức khoảng hơn 100.000 đồng. Nếu đảm bảo được điều này trong 6 đêm/tuần sẽ nhận được 600 điểm (600 yên tức khoảng hơn 120.000 đồng), nếu ngủ đều 6 tiếng/đêm/7 ngày sẽ nhận 1000 điểm (1000 yên tức khoảng hơn 207.000 đồng). Ngoài ra, nhân viên cũng nhận được 1000 điểm thưởng nếu họ chia sẻ dữ liệu giấc ngủ của bản thân cho công ty trong một tháng ngay cả khi không đảm bảo được số tiếng ngủ mỗi đêm.

    Ứng dụng này đã trải qua thử nghiệm và được áp dụng tại CRAZY từ 10/10/2018. Trong quá trình thử nghiệm kết quả cho thấy các nhân viên tham gia thử nghiệm đều cho thấy cải thiện thời gian ngủ, sức khỏe, tăng năng suất làm việc, sáng tạo hơn trong việc lập kế hoạch đám cưới cho khách hàng. taxi tải thành hưng
  6. phuong7

    phuong7 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,704.69
    chuyển nhà thành hưng 32 tuổi, tôi là chủ của 1 chuỗi cửa hàng deco, nội thất có tiếng ở Hà Nội. Trước đó tôi học Luật rồi ra trường tìm kiếm cơ hội, học lên cao, đi làm… bị cuốn vào vòng xoay thăng tiến, công việc. Tới khi mọi thứ gần như chạm đỉnh tôi lại quyết định bỏ hết mở cửa hàng nội thất đầu tiên.

    Cứ như vậy, vài năm sau tôi đã có cho mình 1 sự nghiệp vững chắc, dù nghỉ cũng có thể quay lại nghề bất kỳ lúc nào. Kinh doanh cũng đi vào ổn định. Với nhiều người, tôi là hình mẫu lý tưởng, có tiền, có sắc, có trí tuệ… Thế nhưng chỉ tôi mới biết tôi thực sự rất cô đơn.

    Ngày còn trẻ tôi nghĩ cứ lo cho tương lai rồi sau này cuộc đời sẽ đền đáp vì vậy mà tôi từ chối rất nhiều người, bỏ qua rất nhiều cơ hội hôn nhân tốt. Trong số đó có những người tôi rất thích nhưng vì sự nghiệp mà tôi nghiến răng từ bỏ.

    Hiện tại, qua tuổi tam tuần, các anh chàng bằng hay hơn tuổi tôi đều đã lập gia đình, 1 đời vợ, hoặc họ đang tìm kiếm 1 cô vợ trẻ trung, biết nũng nịu. Tôi dù vẻ ngoài trẻ trung cũng chẳng địch lại những cô gái xinh tươi, mơn mởn bên ngoài.
    Rồi tôi gặp và yêu anh chàng người yêu tôi hiện tại, 1 cậu sinh viên mới ra trường từng thực tập ở công ty tôi. Cậu ta say mê tôi trước, ban đầu tôi ngại vì khoảng cách tuổi tác khá lớn nhưng nghĩ đi nghĩ lại, với tình hình hiện nay tôi cũng nên có cho mình 1 tình yêu tạm bợ, xem như là thú vui đỡ cô đơn.

    Mọi chuyện bắt đầu đi khỏi sự kiểm soát khi tôi cảm thấy thích cậu ta thật. Nghĩ lại cũng thật may vì cậu ta thích tôi, nếu không mọi chuyện sẽ chẳng biết đi về đâu.

    Tuy nói tôi 32 tuổi nhưng kinh nghiệm tình dục của tôi là con số 0. Mọi người có thể nói tôi bảo thủ nhưng khi tôi còn trẻ việc quan hệ trước hôn nhân là hành vi tôi cho rằng rất đáng lên án.

    Vậy mà khi gặp người yêu hiện tại, tôi cứ như thay đổi thành 1 con người khác. Tôi muốn ở gần cậu ta nhiều hơn, mọi quy tắc trước đây đều vì cậu ta mà tôi thay đổi hết kể cả quan điểm về tình dục.

    Sau vài lần thương lượng, chúng tôi quyết định sẽ đánh dấu lần đầu tiên của tôi và cậu ấy bằng 1 buổi tối lãng mạn như trong phim. Tôi tin như vậy sẽ khiến tôi đỡ ngại hơn. Dù gì tôi cũng mất 32 năm xa cách đàn ông, đâu phải nói sáp và sáp lại ngay được.

    Ngày định mệnh đó cũng tới, tôi hồi hộp nghĩ về khoảnh khắc ngại ngùng phía trước rồi khẽ đỏ mặt. Người yêu tôi cũng hiểu ý, tiến đến 1 cách từ từ, nhẹ nhàng. Màn dạo đầu khá ok, tôi cảm thấy cũng dễ chịu, chắc mọi chuyện sẽ êm đẹp vì hàng ngày có tới vài tỷ người đang làm chuyện như tôi, có ai làm sao đâu.

    Đó là tôi nghĩ! Thực tế phía sau người yêu tôi khá chật vật, càng như thế tôi càng cuống, cơ thể tôi căng cứng, dù cậu ta có nói gì tôi cũng không thể thoải mái được. Qúa nóng ruột, cậu ta làm liều…

    Sau khoảng 5 phút loay hoay người yêu tôi nằm vật xuống giường, kêu la đau đớn, tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, sợ hãi co rúm người nhìn mớ hỗn độn trước mắt. Sau vài phút, tôi bắt đầu định thần, hiểu ra vấn đề. Tôi mặc lại quần áo, rồi lần tìm số bệnh viện gọi cấp cứu.

    Khi cửa nhà mở ra, anh người yêu nằm trên cáng, trần truồng, kêu la, bác sĩ vừa đi vừa hỏi chúng tôi đã “làm gì”. Tôi quần áo xộc xệch thất thiểu đi theo. Hàng xóm xung quanh nhìn thấy chỉ trỏ, tôi chỉ ước tìm cái lỗ nào chui xuống cho đỡ nhục. Trước giờ trong mắt mọi người tôi là cô gái tự tin, độc lập, nghiêm túc giờ mọi thứ sụp đổ hết.

    Khi vào viện, bác sĩ nói người yêu tôi bị cương cứng "quá đà" gặp phải "tảng đá" là tôi nên bị... gãy. Cũng may chỉ bị nhẹ và tôi gọi bác sĩ sớm nên sự việc không quá nghiêm trọng. Tuy nhiên vẫn phải nằm viện ít hôm để theo dõi.

    Tôi không dám nói với ai, cũng không thể nhờ người khác chăm sóc anh người yêu nên tạm thời hàng ngày tôi chạy qua cửa hàng rồi vào viện chăm người yêu, đêm muộn mới về nhà… taxi tải thành hưng
  7. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,582.46
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
  8. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,582.46
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
  9. phuong7

    phuong7 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,704.69
    chuyển nhà thành hưng Gần đến ngày 20/10, tôi với các chị đồng nghiệp bàn tán xôn xao, rôm rả trên group chat. Khỏi phải nói, ai cũng mong muốn nhận được món quà ý nghĩa từ đức lang quân của mình.

    Trong nhóm chat, chị Nhung, “chị đại” lớn tuổi nhất phòng tôi đưa ra ý tưởng “thử lòng” chồng bằng cách vờ là bạn thân của vợ, nhắn tin cho chồng rủ chồng đi chơi ngày 20/10 và chụp ảnh phản ứng của chồng cho tất cả chị em xem.

    Luôn tin rằng chồng mình là người tử tế, đứng đắn, chung thủy, tôi nhận lời tham gia thử thách này ngay lập tức. Suy nghĩ hồi lâu về “cô bạn thân” cần lựa chọn, tôi nghĩ ngay đến Phương Anh, bạn thân từ hồi cấp 3 của tôi. Phương Anh vốn nổi tiếng xinh đẹp với đôi mắt hút hồn, gương mặt tròn trịa, phúc hậu. Nhiều người nói rằng, nếu cô ấy cao hơn 1m70 thì chắc chắn sẽ có suất trong top 5 hoa hậu. Sau khi tốt nghiệp đại học, Phương Anh cưới một thiếu gia giàu có có tiếng trong thành phố.

    Cuộc sống của cô bạn tưởng chừng như viên mãn, hạnh phúc, ngờ đâu, sau khi cưới 1 năm, Phương Anh đi khám và phát hiện ra cô bạn khó đường sinh nở. 5 năm chạy chữa chưa có kết quả, cô bạn bàng hoàng phát hiện chồng đã có con rơi ở bên ngoài, thằng bé giờ đã được gần 1 tuổi. Cảm thấy khó có thể hàn gắn tình cảm đã rạn nứt, Phương Anh và chồng hiện đang sống ly thân để hoàn tất thủ tục ly hôn.

    Tôi với Phương Anh chơi thân đã lâu, tôi nhiều lần kể chuyện về cô bạn với chồng. Thấy Phương Anh buồn, tôi cũng nhiều lần mời cô bạn đến chơi cho khuây khỏa. Nhìn thấy gia đình tôi hạnh phúc, đề huề con cái, tôi biết, cô bạn cũng ít nhiều cảm thấy chạnh lòng.

    Tôi vờ lập một nick Facebook mới có tên và ảnh của Phương Anh rồi kết bạn và chat với chồng tôi. Trong vai Phương Anh, tôi vờ bị mất nick và mới lập nick mới và chồng tôi đã tin ngay lập tức. Ban đầu, chồng tôi nói chuyện có vẻ giữ khoảng cách nhưng thấy “Phương Anh” “cởi mở, nhiệt tình”, chồng tôi cũng ngọt ngào không kém. Sau vài tiếng nói chuyện, tâm sự chuyện gia đình, chồng ngoại tình, bội bạc, tôi rủ rê chồng: “20/10 anh đi uống rượu với em một chút được không? Ngày lễ vui mà em chẳng có ai tặng hoa, tặng quà, cũng không có ai muốn gặp em cả.”

    Nào ngờ, chồng tôi nhận lời ngay lập tức, anh hẹn Phương Anh 4 giờ chiều sẽ qua đón cô ấy và còn nhắn tin cho tôi báo sẽ về muộn vì công việc đang xảy ra vấn đề khiến tôi tức đến trào nước mắt. Không ngờ chỉ cần giả vờ là bạn thân thả thính, chèo kéo một chút, chồng tôi đã “cắn câu” ngay lập tức.

    Mặc cho chị em trong nhóm rào rào đăng ảnh những đoạn chat chồng từ chối gặp bạn thân của vợ, tôi im thin thít chẳng dám đăng ảnh hay bình luận gì. Tôi lấy nick của Phương Anh nhắn tin hủy lịch hẹn với chồng rồi ra về.

    Tối đó, chồng mua một bó hoa rực rỡ tặng tôi nhân ngày 20/10. Thấy tôi không vui, chồng tôi hỏi han. Tôi nói hết chuyện ra thì anh chỉ cười khà khà. “Anh thấy Phương Anh là bạn thân của em nên anh cũng coi cô ấy là bạn thân của mình. Anh đến gặp cô ấy chỉ để uống nước, nói chuyện một chút, anh nghĩ không có vấn đề gì. Em đừng suy nghĩ nhiều”, chồng tôi nói.

    Mấy ngày nay, nghĩ đến chuyện thử lòng chồng mà tôi buồn và chán nản quá. Tôi không biết sau lưng tôi, chồng tôi đã làm những chuyện gì. Có phải đàn ông ai cũng giống như ai, cứ thấy “mỡ dâng tận miệng”, là chẳng ông nào từ chối “xơi” không? Biết vậy tôi chẳng thử lòng chồng làm gì. Thử lòng rồi, tôi thấy đau lòng quá! taxi tải thành hưng
  10. phuong7

    phuong7 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,704.69
    chuyển nhà thành hưng Gần đến ngày 20/10, tôi với các chị đồng nghiệp bàn tán xôn xao, rôm rả trên group chat. Khỏi phải nói, ai cũng mong muốn nhận được món quà ý nghĩa từ đức lang quân của mình.

    Trong nhóm chat, chị Nhung, “chị đại” lớn tuổi nhất phòng tôi đưa ra ý tưởng “thử lòng” chồng bằng cách vờ là bạn thân của vợ, nhắn tin cho chồng rủ chồng đi chơi ngày 20/10 và chụp ảnh phản ứng của chồng cho tất cả chị em xem.

    Luôn tin rằng chồng mình là người tử tế, đứng đắn, chung thủy, tôi nhận lời tham gia thử thách này ngay lập tức. Suy nghĩ hồi lâu về “cô bạn thân” cần lựa chọn, tôi nghĩ ngay đến Phương Anh, bạn thân từ hồi cấp 3 của tôi. Phương Anh vốn nổi tiếng xinh đẹp với đôi mắt hút hồn, gương mặt tròn trịa, phúc hậu. Nhiều người nói rằng, nếu cô ấy cao hơn 1m70 thì chắc chắn sẽ có suất trong top 5 hoa hậu. Sau khi tốt nghiệp đại học, Phương Anh cưới một thiếu gia giàu có có tiếng trong thành phố.

    Cuộc sống của cô bạn tưởng chừng như viên mãn, hạnh phúc, ngờ đâu, sau khi cưới 1 năm, Phương Anh đi khám và phát hiện ra cô bạn khó đường sinh nở. 5 năm chạy chữa chưa có kết quả, cô bạn bàng hoàng phát hiện chồng đã có con rơi ở bên ngoài, thằng bé giờ đã được gần 1 tuổi. Cảm thấy khó có thể hàn gắn tình cảm đã rạn nứt, Phương Anh và chồng hiện đang sống ly thân để hoàn tất thủ tục ly hôn.

    Tôi với Phương Anh chơi thân đã lâu, tôi nhiều lần kể chuyện về cô bạn với chồng. Thấy Phương Anh buồn, tôi cũng nhiều lần mời cô bạn đến chơi cho khuây khỏa. Nhìn thấy gia đình tôi hạnh phúc, đề huề con cái, tôi biết, cô bạn cũng ít nhiều cảm thấy chạnh lòng.

    Tôi vờ lập một nick Facebook mới có tên và ảnh của Phương Anh rồi kết bạn và chat với chồng tôi. Trong vai Phương Anh, tôi vờ bị mất nick và mới lập nick mới và chồng tôi đã tin ngay lập tức. Ban đầu, chồng tôi nói chuyện có vẻ giữ khoảng cách nhưng thấy “Phương Anh” “cởi mở, nhiệt tình”, chồng tôi cũng ngọt ngào không kém. Sau vài tiếng nói chuyện, tâm sự chuyện gia đình, chồng ngoại tình, bội bạc, tôi rủ rê chồng: “20/10 anh đi uống rượu với em một chút được không? Ngày lễ vui mà em chẳng có ai tặng hoa, tặng quà, cũng không có ai muốn gặp em cả.”

    Nào ngờ, chồng tôi nhận lời ngay lập tức, anh hẹn Phương Anh 4 giờ chiều sẽ qua đón cô ấy và còn nhắn tin cho tôi báo sẽ về muộn vì công việc đang xảy ra vấn đề khiến tôi tức đến trào nước mắt. Không ngờ chỉ cần giả vờ là bạn thân thả thính, chèo kéo một chút, chồng tôi đã “cắn câu” ngay lập tức.

    Mặc cho chị em trong nhóm rào rào đăng ảnh những đoạn chat chồng từ chối gặp bạn thân của vợ, tôi im thin thít chẳng dám đăng ảnh hay bình luận gì. Tôi lấy nick của Phương Anh nhắn tin hủy lịch hẹn với chồng rồi ra về.

    Tối đó, chồng mua một bó hoa rực rỡ tặng tôi nhân ngày 20/10. Thấy tôi không vui, chồng tôi hỏi han. Tôi nói hết chuyện ra thì anh chỉ cười khà khà. “Anh thấy Phương Anh là bạn thân của em nên anh cũng coi cô ấy là bạn thân của mình. Anh đến gặp cô ấy chỉ để uống nước, nói chuyện một chút, anh nghĩ không có vấn đề gì. Em đừng suy nghĩ nhiều”, chồng tôi nói.

    Mấy ngày nay, nghĩ đến chuyện thử lòng chồng mà tôi buồn và chán nản quá. Tôi không biết sau lưng tôi, chồng tôi đã làm những chuyện gì. Có phải đàn ông ai cũng giống như ai, cứ thấy “mỡ dâng tận miệng”, là chẳng ông nào từ chối “xơi” không? Biết vậy tôi chẳng thử lòng chồng làm gì. Thử lòng rồi, tôi thấy đau lòng quá! taxi tải thành hưng
  11. phuong7

    phuong7 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,704.69
    Tột cùng nỗi đau, tôi chọn cách tha thứ

    chuyển nhà thành hưng Tuổi 20, tôi khao khát một người đàn ông đủ mạnh mẽ, bản lĩnh, giỏi giang hơn mình để có thể dựa vào. Một chàng hoàng tử như trong những giấc mơ cổ tích đến và dắt tay mình cùng đi. Nhưng người đàn ông ấy không đến ở tuổi hai mươi. Chàng lại đến, khi tôi đã trở thành người đàn bà đầu bù tóc rối, sợ hãi tìm những nếp nhăn trong gương mỗi ngày, khi sự nhiệt huyết yêu đương trong tôi đã mỏi mệt, chỉ còn sự mặc cảm khoét ruỗng mình đến nỗi thấy mình cô đơn hơn cả một con ốc lang thang trên sa mạc. Không còn những căng tràn sức sống, không còn những nông nổi để bất chấp mộng mơ, tôi ôm nỗi đau rất đàn bà - nỗi đau bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình khao khát từ chối.

    Nỗi đau bị từ chối không phải hồn nhiên như tuổi 20, từ chối nắm tay nhau đi cùng một đoạn đường cho khác người xa lạ rồi vội vã quên nhau trước ngã ba đường. Nỗi đau bị từ chối của một người đàn bà tự thấy mình già nua ở cuối mùa nhan sắc, là nỗi đau khi thấy bản thân không còn được khao khát nữa. Người đàn bà già nua xấu xí, cố siết lấy bàn tay người đàn ông của mình mãi mà vẫn không chặt, vì người đàn bà ấy không còn được nắm tay nữa. Ở tuổi hai mươi, người đàn bà khinh khỉnh đón nhận những ánh mắt dán chặt vào bộ ngực căng tràn hay cặp đùi mơn mởn của mình, suy nghĩ làm cách nào để đưa được cô gái ấy lên giường. Bây giờ, người đàn ông liếc ngang người đàn bà già nua ấy một cách hời hợt và nghĩ trong đầu, làm thế nào để không phải lên giường với người đàn bà này.

    Có những đêm trằn trọc, người đàn bà già nua ấy cố tình nhắn cho người đàn ông một dòng tin rằng "em nhớ anh", để nhận lại lời xua đuổi một cách lịch sự trăm lần như một: "Em ngủ đi". Không đơn giản là đau. Cũng không phải là nỗi buồn hay sự hụt hẫng mà là một thứ hanh hao rất khó gọi tên.

    Ngày bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình từng khao khát từ chối, tôi gọi đó là một trong những ngày tận cùng của tuyệt vọng. Không tham gia một trận chiến, mà vẫn thấy bản thân đầy thương tích. Tôi ôm ngực mình rạn vỡ, để nhắc nhở mình rằng, mình đã gầy mòn, héo úa như một cành hoa. Người đàn ông duy nhất mà tôi khao khát tìm mọi cách để lảng tránh tôi, chính xác hơn là lảng tránh để phải làm tình với tôi. Nỗi đau đó được gọi là vĩnh viễn. Đến chết cũng không bao giờ xóa nhòa được.

    Tôi vẫn biết bản thân sẽ chẳng mở lòng với một ai thêm, càng không bao giờ đặt mình quỵ lụy trước tình yêu hay ràng buộc trước bất kỳ một mối quan hệ nào, nhưng nỗi đau bị từ chối, nỗi đau khi phải thừa nhận bản thân không bao giờ được khao khát nữa, quả thực lớn bằng vết thương chí mạng. Sự kiêu hãnh trong tôi đã bị đánh gục hoàn toàn. Nhưng anh vẫn mãi mãi cho rằng, mình vô can.

    Vậy thì, nếu không chọn tha thứ cho cuộc đời, tôi biết phải tha thứ cho ai?

    Tận cùng đêm là… ngày

    Hằng đêm, trước khi khép mắt lại để cố vùi mình vào giấc ngủ nhọc nhằn, tôi vẫn thường tự nhắc nhủ bản thân rằng: Hãy tha thứ cho cuộc đời. Dù cho cuộc đời có vùi dập mình đến đâu, dù cho con người có tráo trở xấu xa đến cỡ nào, mình hãy tha thứ cho tất cả. Mình tha thứ cho cuộc đời, thì cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình. Nước mắt cũng lấp lánh như kim cương, đừng sợ phải khóc. Hãy sợ, khi nước mắt không còn rơi được nữa. Còn biết khóc nghĩa là còn biết tha thiết với cuộc đời, còn biết lưu luyến với tình người, sao phải sợ nước mắt đến vậy?

    Đêm dù có dài đến đâu thì tận cùng đêm cũng là ngày! Tận cùng của nỗi tuyệt vọng, ta sẽ thấy tuyệt vọng cũng đẹp như những vì sao trong đêm tối.

    Có những tháng ngày tuyệt vọng đến cùng cực, ôm nỗi buồn của một cô gái đầy bỡ ngỡ trước cuộc đời đã bị những xót xa cào xước hay ôm nỗi đau đớn của một người đàn bà đã biết nếm thấy vị ngọt trong nước mắt, tôi đều cảm thấy mình bình yên đến lạ lùng. Sóng gió vẫn gầm gào ngoài kia, nhưng trong trái tim này, tôi vẫn tìm được bình yên bởi trái tim đã biết lựa chọn bao dung và tha thứ. Khi ấy, tôi lại tha thiết tin rằng, rồi cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình dẫu mình có làm biết bao điều xuẩn ngốc.

    Đột ngột, đến một cái tuổi, tôi cảm thấy cô đơn có vị ngọt the cay của một viên kẹo bạc hà. Không phải cái kiểu giả vờ chai sạn, tôi không muốn mình từ chối những đặc quyền chỉ có ở tuổi thanh xuân, vẫn luôn muốn sống như ở tuổi thanh xuân, chỉ là trái tim biết rung động nhưng không thể nào thổn thức nữa. taxi tải thành hưng
  12. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,582.46
    chuyển nhà thành hưng Ngày 24/10, Cơ quan Công an tỉnh Cà Mau đang điều tra làm rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết của ông Nguyễn Văn Đậm (52 tuổi) và bà Huệ (51 tuổi, đã đổi tên). Cả hai cùng ngụ xã Tân Hưng Đông, huyện Cái Nước (Cà Mau).

    Trước đó, theo Zing, vào tối 23/10, Công an tỉnh Cà Mau đã bàn giao thi thể ông Đậm và bà Huệ cho gia đình lo hậu sự.

    Theo thông tin ban đầu, ông Đậm vốn đã có vợ con còn bà Huệ đã ly hôn chồng cách đây 2 năm. Thời gian gần đây, giữa hai người có quan hệ tình cảm và ông Đậm thường đến nhà bà Huệ chơi.

    Theo VNE, chiều 23/10, ông Đậm tiếp tục đến nhà bà Huệ để cùng “tâm sự”, sau đó 2 người xảy ra mâu thuẫn. Trong lúc tức giận, ông Đậm rút dao đâm nhân tình tại phòng ngủ, rồi bỏ chạy ra ngoài.

    Thấy ông Đậm có biểu hiện bất thường, con dâu bà Huệ chạy vào phòng kiểm tra, phát hiện bà tử vong trên vũng máu nên tri hô.

    Khoảng 1 tiếng đồng hồ sau, cảnh sát phát hiện ông Đậm đã chết ở gần nhà, cách hiện trường gây án khoảng 4 km, do uống thuốc trừ sâu.taxi tải thành hưng
  13. phuong7

    phuong7 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,704.69
    chuyển nhà thành hưng Hàng ngàn năm qua, phụ nữ thích gì, mong muốn điều gì thực sự vẫn còn là một “bí mật” gây tranh cãi. Bởi vậy, chọn món quà gì để tặng cho phụ nữ - nhất là cho người phụ nữ mình yêu quý, trân trọng lại càng là một “bí mật” kín đáo và sâu thẳm.

    Tuy nhiên, vẫn có một “chìa khóa” cho vấn đề này. Phụ nữ tuy muôn đời khó hiểu nhưng như một câu danh ngôn đã nói “Cả cuộc đời người phụ nữ là bài lịch sử của sự yêu thương” - Phụ nữ không còn là chính họ nếu một ngày nào đó họ không còn yêu và được yêu thương nữa. Nhất là người phụ nữ đó lại chính là người Mẹ.

    Gói yêu thương trong món quà tinh ý

    Chỉ có thể lấy yêu thương để đền đáp yêu thương, nếu bạn thật sự trân quý người phụ nữ ở bên cạnh mình - là người Mẹ, người Vợ, người Em hay một người Bạn thì món quà mà bạn dành cho họ phải thực sự xuất phát từ trái tim và chạm đến những mong muốn, những tâm tư tình cảm sâu kín nhất của người nhận.

    Bạn có thể tự cảm nghiệm từ đáy lòng và lấy tình yêu thương để lựa chọn món quà xứng hợp cho người phụ nữ mình yêu thương. Vậy nên, đừng bỏ qua những gợi ý quà tặng trang sức dành cho người phụ nữ trân quý mà PNJ mong muốn gửi đến bạn nhân dịp 20/10 này.

    Trang sức kim cương cho yêu thương vĩnh cửu: Thông điệp mà một món trang sức kim cương mang lại luôn luôn là “sự vĩnh cửu”, do đó khi tặng trang sức kim cương với cả tấm lòng trân quý không khác gì bạn đã trao đi tình yêu thương vĩnh cửu không gì sánh được.Trang sức đá quý ngợi ca vẻ đẹp rạng ngời: Mỗi món quà trang sức đá quý sẽ ẩn chứa một nguồn năng lượng sống dồi dào, mang lại nhiều phúc lộc cho người được tặng. Không có người phụ nữ nào có thể từ chối món quà trang sức tuyệt diệu để tô điểm cho vẻ rạng ngời từ dung mạo cho đến tâm hồn này.Trang sức Charm Me tỏa sáng thần thái riêng: Món quà trang sức Charm Me với chiếc vòng vàng lồng những hạt charm được chạm khắc độc đáo, mang thông điệp về cái tôi cá nhân, về phong cách sống phóng khoáng, mạnh mẽ chắc chắn sẽ rất phù hợp với người phụ nữ có phong cách hiện đại, trẻ trung, có cá tính mạnh mẽ.Đặc biệt hơn, từ 12/10 - 21/10/2018 PNJ còn dành tặng Túi du lịch cá nhân thời trang, chất lượng cho hóa đơn mua hàng từ 3.000.000Đ. Dịp 20/10 này đừng bỏ lỡ cơ hội mua sắm cùng PNJ, vừa chọn được quà tặng có ý nghĩa và xứng đáng lại vừa được thêm quà xinh để tha hồ “vi vu” cùng người phụ nữ mình yêu quý. taxi tải thành hưng
  14. long63450

    long63450 New Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,697.68
    chuyển nhà thành hưng Khi con gái đầu vào lớp 1 và con gái thứ 2 vừa qua lễ thôi nôi thì chồng tôi may mắn được giám đốc cân nhắc lên chiếc ghế trưởng phòng kinh doanh của công ty chuyên nhập khẩu và phân phối mỹ phẩm cao cấp rất được ưa chuộng trên thị trường.

    Ngày nhận chức chồng hao hức báo thêm tin vui là sắp tới anh sẽ có nhiều chuyến tháp tùng sếp ra nước ngoài, rồi đi các tỉnh xa trong nước để khảo sát, mở rộng việc làm ăn, buôn bán chứ không phải chỉ quẩn quanh ở thành phố, sáng đến công ty, chiều tan tầm lại về với vợ con như bấy lâu nay nữa.

    Mừng cho chồng có cơ hội tiến thân trong sự nghiệp, nhưng tôi cũng lo vì bố, mẹ đôi bên ở xa, tôi một nách hai con dại, lại còn phải hoàn thành công việc kế toán tại trường tiểu học của tôi nên tôi bàn với chồng bớt ăn, bớt tiêu để thuê người giúp việc.

    Thấy yêu cầu của tôi hợp lí chồng ủng hộ ngay, nhưng khi cùng nhau săn tìm tin quảng cáo trên mạng, chồng tôi không duyệt vì những trường hợp tôi thích thì chồng phản đối, với lí do mấy người đó lớn tuổi, ít học sợ con không được chăm sóc bài bản, sợ sức khỏe của họ không chu toàn hết việc nhà…

    Cuối cùng chồng nhận trách nhiệm sẽ xem xét, cân nhắc thận trọng để có được 1 người giúp việc đủ tiêu chuẩn, làm vừa lòng tôi. Thấy chồng chỉ muốn tốt cho mình nên tôi cũng không khó dễ gì khiến chồng phải phiền vì mẹ con tôi nữa. Giữ lời hứa trước hôm chồng xách va li theo sếp bay sang trời Tây, anh dẫn về cho tôi một cô giúp việc mới 19 tuổi, trắng trẻo, xinh xoắn, e lệ như gái đến nhà chồng để xem mặt, làm tôi vừa ngỡ ngàng, vừa bối rối nghi ngại khả năng ăn cơm thiên hạ của cô ấy.

    Thế nhưng chồng khẳng định Thoa, tên cô gái tuy ít tuổi, lại có vẻ ngoài xinh xắn nhưng cô đã có kinh nghiệm bế ẵm, chăm sóc cho bé và làm việc nhà gần một năm cho chị dâu của mình rồi, vì vậy tôi cứ yên tâm. Rồi như để thuyết phục tôi cho trọn, chồng ghé tai tôi thì thầm rằng Thoa ngây thơ lắm, mà anh thích điều đó vì thuê người lớn tuổi, từng trải khó dạy dỗ, bảo ban theo ý mình, vả lại thời buổi người khôn, của khó giao con cái, giao nhà cửa cho ôsin quá rành cũng ngại.

    Chỉ sau 1 tuần có bàn tay của Thoa, mọi việc trong ngoài đều chu tất, hàng ngày Thoa đưa con bé lớn đi học rồi về trông bé thứ 2 cho tôi đi làm. Chiều tan tầm tôi đón bé lớn ở trường về thì Thoa đã cơm nước đầy đủ cho cả nhà, đã tắm và cho bé nhỏ ăn xong xuôi. Nhìn nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ, các con quấn chị Thoa tôi thực sự hài lòng và biết ơn chồng đã tìm cho tôi cô giúp việc ưng ý.

    Ngày Thoa đón sinh nhật lần thứ 20, chồng tôi tặng em một bộ mỹ phẩm thật xịn, anh còn đưa cho tôi số tiền kha khá để tôi mua cho Thoa bộ váy áo thời trang, khiến buổi tối hôm đó dưới ánh nến lung linh, bên cạnh lẵng hoa tươi thơm ngát Thoa không kém bất cứ cô gái xinh đẹp, sành điệu nào ở phố.

    Tin chồng, tin cô giúp việc trẻ tôi chăm chỉ hoàn thành công việc ở trường và không nghĩ có ngày mình đứng bên ngoài cánh cửa ngôi nhà hạnh phúc của mình. Đó là hôm tôi bận tất toán sổ thu, chi cuối tháng, tôi báo với chồng sẽ về muộn…

    Tôi chết điếng khi tận mắt chứng kiến cảnh chồng tôi đang được cô ôsin ngây thơ dẫn vào đam mê tình ái ngay trên chiếc giường của vợ chồng tôi…Họ đã qua mặt tôi như vậy bao lần rồi? Không lẽ bấy lâu nay tôi nuôi ong tay áo? taxi tải thành hưng
  15. phuong7

    phuong7 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,704.69
    chuyển nhà thành hưng Tôi và chồng kết hôn đến nay gần 5 năm, có một con trai gần 3 tuổi. Tôi yêu chồng vì anh lớn lên trong hoàn cảnh cơ cực, thiếu thốn tình cảm của cha mẹ nhưng luôn cố gắng học tập, làm việc để thay đổi cuộc sống. Có thể nói hôn nhân chúng tôi không có gì buồn nếu chồng tôi không nhậu.

    Thời gian tôi mang thai anh cũng quan tâm chăm sóc nhưng không nhiều, hầu như mọi việc tôi tự lo. Đối với tôi đó không là vấn đề gì hết, tôi hiểu anh còn phải lao động kiếm thu nhập cho gia đình, nhưng sau giờ làm việc anh không về mà thường ngồi nhậu với bạn bè. Thời điểm này tần suất khoảng 2 lần mỗi tuần, nhưng lần nào cũng say be bét, anh có tật xấu là rượu bia vào sẽ rất nhây, không ai nói mà anh nghe cả. Tôi đã khuyên rất nhiều lần, nói nhẹ nặng đều có hết nhưng anh không thay đổi. Tôi không cấm cản anh nhậu nhưng khi nhậu cần biết điểm dừng để còn về nữa. Lần nào anh nhậu tôi cũng lo lắng, không tài nào ngủ được, toàn chờ đến khi anh về mới ngủ.

    Sau khi tôi sinh con, anh có thay đổi một ít, tần suất giảm còn một lần nhậu một tuần nhưng tật say be bét vẫn vậy. Anh rất thương, quan tâm và chăm sóc con cái. Giờ chúng tôi kinh doanh nhỏ nhưng anh vẫn cứ nhậu như vậy. Lúc nhậu anh rất hào sảng, thời gian về của anh lúc nào cũng từ một giờ đến ba giờ sáng, lâu lâu thì đến sáng mới về (từ trước đến giờ đều vậy), lần anh về sớm nhất là 9 rưỡi tối và hình như chỉ có lần đó. Cách đây 2 tháng tôi đã nói chuyện với anh sau khi anh đi nguyên đêm tới sáng, ăn nhậu hết 2 triệu (đối với thu nhập của chúng tôi đây không phải là số tiền nhỏ). Tôi khóc rất nhiều, anh xin lỗi, thề thốt sẽ không như vậy, sẽ bớt nhậu, rồi đâu cũng vào đấy.

    Mới tối hôm qua anh đi nhậu với khách đến khuya không thấy về, tôi điện thoại mấy chục cuộc không ai nghe máy, đến gần 3 giờ sáng tôi gọi tiếp thì có người nghe nhưng không phải anh. Người này bảo anh say quá không chạy xe được bị té nên họ đỡ vào lề quán, thấy điện thoại đổ chuông nên nghe. Chỗ này cách chỗ vợ chồng tôi ở tầm một km. 3h sáng chỉ 2 mẹ con tôi ở nhà, chồng thì như vậy. Tôi không có cách nào khác, phải đi đón anh về vì người kia không giúp được, người ấy trông quán ăn cho chủ ban đêm, không thể bỏ quán mà giúp tôi.

    Hết cách, tôi phải gõ cửa nhà hàng xóm nhờ trông con hộ, vừa gửi con xong thì anh chạy xe về tới và té ngay trước cửa nhà. Tôi dắt xe, đỡ anh vào rồi cho con ngủ tiếp. Sáng nay tôi cho con đi nhà trẻ rồi đi làm, anh ngủ ở nhà. Thật sự tôi không biết mình cần phải làm gì, phải nói chuyện như thế nào cho anh hiểu để thay đổi. Anh là một người chồng và người cha tốt, không gái gú, cờ bạc, chí thú làm ăn nhưng cứ nhậu như vậy tôi không biết có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Rất mong được bạn đọc chia sẻ. taxi tải thành hưng
  16. phuong7

    phuong7 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,704.69
    chuyển nhà thành hưng Mai Thái Khang tự nhận mình là người yêu tự do, mê xê dịch và không chịu được sự trói buộc, cố định. Kể từ khi tốt nghiệp đại học anh có thời gian và điều kiện tốt hơn cho niềm đam mê du lịch của bản thân. Chàng trai sinh năm 1995 này từng là thủ khoa đầu vào và đầu ra trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP HCM khóa học 2013 – 2017.

    Nhớ đến sự kiện đáng tự hào này Thái Khang khiêm tốn: “Mình cảm thấy may mắn khi có được thành tích khá như thế, và mình nghĩ rằng trên đời này mọi sự cố gắng đều sẽ được đáp đền xứng đáng mà thôi.

    Hồi sinh viên của mình chắc cũng như các bạn, không có gì quá nổi bật nhưng lại vô cùng thoải mái và đáng nhớ với những kỷ niệm. Hồi đó mình thích đi lắm, dù không có điều kiện dư giả để du lịch nhiều.

    Rồi đến khi ra trường thì mình giành thời gian để khám phá, đến giờ mình đã đi được Hà Giang, Sa Pa, Sơn La, Ninh Bình, Đà Nẵng, Hội An, Đà Lạt, các tỉnh miền Tây....”.

    Từ những ngày đầu mới vào đại học, anh chàng này đã tự trang trải cuộc sống sinh viên bằng vệc kinh doanh, buôn bán các mặt hàng liên quan đến thời trang.

    Hiện tại thì Thái Khang vẫn theo đuổi công việc chuyên ngành và không ngừng tìm hiểu, khám phá, dịch chuyển để thỏa mãn niềm đam mê bất diệt với du lịch của mình.

    “Mình cảm thấy bản thân có duyên với buôn bán, nhờ thế cuộc sống cũng đỡ khó khăn hơn rất nhiều. Hơn nữa khi đi du lịch bằng chính đồng tiền mồ hôi mình bỏ ra thực sự rất thích thú, càng đi thì càng có nhiều động lực để cố gắng”, Thái Khang chia sẻ thêm.

    Tháng 2/2018 sau những ngày làm việc chăm chỉ Thái Khang cũng “tậu” cho mình một chiếc xe vespa với giá hơn 80 triệu đồng. Đây cũng là mơ ước mà Khang ấp ủ từ khi còn là sinh viên.

    Chuyến đi đầu tiên bằng chiếc xe máy này là từ TP HCM về quê ở Cần Thơ ăn tết. Sau lần đó thì Khang lên kế hoạch đi du lịch bằng xe máy.

    Kể từ đó đến nay anh chàng đều vi vu trên chiếc xe này, tháng 3 anh đi Đà Lạt với hành lý vô cùng đơn giản, vài ba bộ quần áo cùng nhiệt huyết tuổi trẻ. Tháng 4, Thái Khang cùng những người bạn về miền Tây, đến An Giang thả hồn trong khung cảnh thơ mộng.

    Đặc biệt, tháng 6 vừa qua anh phượt xuyên quốc gia sang Campuchia 2 ngày bằng chính xe máy. Chuyến trải nghiệm ở nước bạn không hề được lên kế hoạch trước, nhưng mọi thứ lại diễn ra suôn sẻ và thú vị.

    Là một anh chàng cá tính nên Khang thích sự phá cách, độc đáo, bởi thế anh đã không ngần ngại tân trang cho “người bạn đồng hành” của mình bằng lớp màu “chẳng giống ai” – mùa hoen ố, hoen gỉ.

    Khi nhìn chiếc xe có phần khác lạ của anh mọi người thường ngạc nhiên hỏi han, lúc đó anh chỉ cười trừ vì “mình thích thì mình làm chứ biết giải thích thế nào bây giờ”.

    Với Thái Khang mà nói thì du lịch là một cách tận hưởng cuộc sống và ghi dấu ấn tuổi trẻ trên những vùng đất mới. Đi du lịch cùng bạn bè thì tài sản cuối cùng sẽ là những kỷ niệm không thể phai mờ, độc hành là quá trình tự mình trưởng thành và hơn hết bên những người thân yêu trong chuyến đi là điều trọn vẹn nhất. taxi tải thành hưng
  17. phuong7

    phuong7 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,704.69
    chuyển nhà thành hưng Mai Thái Khang tự nhận mình là người yêu tự do, mê xê dịch và không chịu được sự trói buộc, cố định. Kể từ khi tốt nghiệp đại học anh có thời gian và điều kiện tốt hơn cho niềm đam mê du lịch của bản thân. Chàng trai sinh năm 1995 này từng là thủ khoa đầu vào và đầu ra trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP HCM khóa học 2013 – 2017.

    Nhớ đến sự kiện đáng tự hào này Thái Khang khiêm tốn: “Mình cảm thấy may mắn khi có được thành tích khá như thế, và mình nghĩ rằng trên đời này mọi sự cố gắng đều sẽ được đáp đền xứng đáng mà thôi.

    Hồi sinh viên của mình chắc cũng như các bạn, không có gì quá nổi bật nhưng lại vô cùng thoải mái và đáng nhớ với những kỷ niệm. Hồi đó mình thích đi lắm, dù không có điều kiện dư giả để du lịch nhiều.

    Rồi đến khi ra trường thì mình giành thời gian để khám phá, đến giờ mình đã đi được Hà Giang, Sa Pa, Sơn La, Ninh Bình, Đà Nẵng, Hội An, Đà Lạt, các tỉnh miền Tây....”.

    Từ những ngày đầu mới vào đại học, anh chàng này đã tự trang trải cuộc sống sinh viên bằng vệc kinh doanh, buôn bán các mặt hàng liên quan đến thời trang.

    Hiện tại thì Thái Khang vẫn theo đuổi công việc chuyên ngành và không ngừng tìm hiểu, khám phá, dịch chuyển để thỏa mãn niềm đam mê bất diệt với du lịch của mình.

    “Mình cảm thấy bản thân có duyên với buôn bán, nhờ thế cuộc sống cũng đỡ khó khăn hơn rất nhiều. Hơn nữa khi đi du lịch bằng chính đồng tiền mồ hôi mình bỏ ra thực sự rất thích thú, càng đi thì càng có nhiều động lực để cố gắng”, Thái Khang chia sẻ thêm.

    Tháng 2/2018 sau những ngày làm việc chăm chỉ Thái Khang cũng “tậu” cho mình một chiếc xe vespa với giá hơn 80 triệu đồng. Đây cũng là mơ ước mà Khang ấp ủ từ khi còn là sinh viên.

    Chuyến đi đầu tiên bằng chiếc xe máy này là từ TP HCM về quê ở Cần Thơ ăn tết. Sau lần đó thì Khang lên kế hoạch đi du lịch bằng xe máy.

    Kể từ đó đến nay anh chàng đều vi vu trên chiếc xe này, tháng 3 anh đi Đà Lạt với hành lý vô cùng đơn giản, vài ba bộ quần áo cùng nhiệt huyết tuổi trẻ. Tháng 4, Thái Khang cùng những người bạn về miền Tây, đến An Giang thả hồn trong khung cảnh thơ mộng.

    Đặc biệt, tháng 6 vừa qua anh phượt xuyên quốc gia sang Campuchia 2 ngày bằng chính xe máy. Chuyến trải nghiệm ở nước bạn không hề được lên kế hoạch trước, nhưng mọi thứ lại diễn ra suôn sẻ và thú vị.

    Là một anh chàng cá tính nên Khang thích sự phá cách, độc đáo, bởi thế anh đã không ngần ngại tân trang cho “người bạn đồng hành” của mình bằng lớp màu “chẳng giống ai” – mùa hoen ố, hoen gỉ.

    Khi nhìn chiếc xe có phần khác lạ của anh mọi người thường ngạc nhiên hỏi han, lúc đó anh chỉ cười trừ vì “mình thích thì mình làm chứ biết giải thích thế nào bây giờ”.

    Với Thái Khang mà nói thì du lịch là một cách tận hưởng cuộc sống và ghi dấu ấn tuổi trẻ trên những vùng đất mới. Đi du lịch cùng bạn bè thì tài sản cuối cùng sẽ là những kỷ niệm không thể phai mờ, độc hành là quá trình tự mình trưởng thành và hơn hết bên những người thân yêu trong chuyến đi là điều trọn vẹn nhất. taxi tải thành hưng
  18. nmai3

    nmai3 New Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,865.02
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
  19. nmai3

    nmai3 New Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,865.02
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
  20. nmai3

    nmai3 New Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,865.02
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng

Chia sẻ trang này